Hi sinh cả tuổi thanh xuân cho chồng, cuối cùng tôi nhận lại tờ giấy ly hôn mỏng manh

Báo Hà Tĩnh

( Báo Hà Tĩnh ) Đó là một cái giá quá đắt, nhưng tôi sẽ không hối hận vì sự ra đi này của mình.

Tôi là giáo viên, chồng tôi là nhân viên ngân hàng. Cuộc sống của hai vợ chồng tương đối ổn định, khá giả. Chúng tôi cũng có một cậu con trai năm nay học lớp 2. Tôi nhiều lần muốn sinh thêm đứa nữa cho vui nhà nhưng chồng tôi đều không chịu. Lý do anh đưa ra là anh đã có đủ hai đứa con rồi nên không cần sinh thêm nữa.

Nói vậy là vì trước khi đến với tôi, chồng tôi đã có một đời vợ và một đứa con gái. Họ sống với nhau được 3 năm thì chia tay. Ban đầu tôi còn phân vân, nghĩ ngợi chuyện ai đúng ai sai trong cuộc hôn nhân trước của anh nhưng sau thì tôi nghĩ tại cái duyên cái số nên chẳng băn khoăn nữa. Tôi đến với chồng khi con riêng của họ đã được 6 tuổi và họ đã li hôn hơn 2 năm.

Cưới nhau được mấy tháng thì cả nhà bên vợ cũ anh đã kéo ra tận nhà chồng tôi đòi chia nhà. Hóa ra khi li hôn, vì nhà chưa hoàn thành, lại chưa có sổ đỏ nên vợ cũ anh không được chia tiền. Nay biết anh cưới vợ mới, sợ mất nhà mất đất nên quay lại đòi. Để yên ổn, tôi đã đưa cho chị ta 50 triệu cho qua việc.

Những học sinh khác vì nghe lời nó mà ghét tôi nên việc dạy dỗ của tôi cũng không còn suôn sẻ nữa. (Ảnh minh họa)

Từ đó, hàng tháng tôi và chồng đều đi thăm con bé – con riêng của chồng tôi. Hồi nhỏ con bé cũng gọi tôi là mẹ, mỗi lần thấy tôi đến nó đều rất mừng. Thế nhưng càng lớn, càng tỏ ra xa cách. Có khi tôi vào lớp gọi nó ra, nó cũng không ra.

Hiện tại, con bé đang học cấp 2 tại trường tôi đang dạy. Ngay từ năm lớp 6, nó đã gây cho tôi hàng tá rắc rối. Nó phao tin với mấy bạn học cùng lớp rằng tôi không thương nó, không cho nó về nhà ba nó chơi. Tôi không để ba nó cho tiền nó đóng học. Tôi còn gọi điện cho mẹ nó chửi mắng mẹ nó…

Nhưng tôi thề là tôi không hề có. Tôi bảo con bé về nhà chơi, nó nói mẹ nó không cho đi. Tháng nào chồng tôi cũng đưa đủ tiền trợ cấp cho mẹ nó. Thế mà nó nói đủ chuyện để biến tôi thành mụ dì ghẻ độc ác trong mắt học sinh. Những học sinh khác vì nghe lời nó mà ghét tôi nên việc dạy dỗ của tôi cũng không còn suôn sẻ nữa.

Đầu năm nay, tôi nhận được tin sẽ chủ nhiệm lớp con bé. Tôi hỏi đổi với cô giáo khác nhưng không đổi được. Ngay khi nhận lớp, tôi đã chán nản khi thấy ánh mắt thù hằn của nó. Từ đó, nó chẳng học hành gì mà cứ phá lớp. Đi học thì mang dép lê, thả thùng, không bảng tên cũng chẳng sách vở gì. Tôi nhắc không được, những giáo viên khác cũng không thể nhắc được. Tôi có nói với chồng thì anh bảo cứ phạt nó nặng vào cho nó sợ.

Một lần, con bé ngang nhiên ngủ trong tiết học của tôi. Bực mình tôi gọi nó dậy rồi hỏi lý do vì sao ngủ trong lớp. Nó trả lời với thái độ ngông nghênh rằng thích ngủ thì ngủ, ai cản được. Tức giận, tôi mắng nó vô lễ, dám tỏ thái độ đó với tôi là xúc phạm tôi. Trước giờ đây là lần dầu tiên tôi mắng nó như vậy.

Vậy mà nó hét lên: “Bà cướp cha tôi, phá gia đình tôi. Bà cướp cả căn nhà mẹ tôi bỏ hết vàng cưới cả đời vào đó. Bà như vậy thì lấy tư cách gì dạy tôi”.

Thất vọng hơn là khi nghe tin tôi là nguyên nhân khiến nhà trường đuổi học nó, chồng tôi đã tát tôi. (Ảnh minh họa)

Trời ơi, tôi điếng người, tức giận, thất vọng đến mức. Quá căng thẳng khi vấp phải một học sinh như vậy nên tôi phản ánh với nhà trường. Lần đó, ban giám hiệu mời nó lên làm việc và kỉ luật nghỉ học 3 ngày.

Trên trường đã lộn xộn, về nhà càng khiến tôi mệt mỏi hơn. Mẹ con bé đã kéo cả họ hàng ra đòi đánh tôi vì dám đuổi học con cháu họ. Họ chửi tôi bằng những lời lẽ rất nặng nề. Thất vọng hơn là khi nghe tin tôi là nguyên nhân khiến nhà trường đuổi học nó, chồng tôi đã tát tôi một cái trời giáng. Mẹ chồng hùng hổ chửi tôi và yêu cầu tôi công khai xin lỗi nó giữa hai bên họ hàng. Khung cảnh lúc đó chẳng khác nào đám hát. Tôi bị dồn đến bước đường cùng. Để giữ danh dự, tôi đã không xin lỗi mà quyết định dọn đồ bỏ đi.

Hiện tại, nhà trường đã chuyển con bé qua lớp khác. Tôi cũng đang hoàn tất thủ tục ly hôn. Tôi hi sinh cả quãng đời thanh xuân của mình cho chồng, đáp lại là một tờ giấy ly hôn mỏng manh. Một cái giá quá đắt. Nhưng tôi làm vậy là đúng phải không mọi người?

Giấu tên / Trí thức Trẻ

Hãy cho ý kiến

BÁO HÀ TĨNH

Email của bạn được giữ bí mật.


*